Bây giờ là 00h20p và mình đang biêng biêng, ngất ngây như trên mây vì mình vừa kết thúc bữa tiệc tùng kiểu Pháp, nhưng mình vẫn mắt nhắm mở ngồi vào bàn gõ lạch cachj những dòng này vì mình sợ mai sẽ quên mất, hoặc không còn cảm hứng viết, không còn nữa cái cảm xúc lâng lâng lúc này, nên phải tận dụng. nhỉ?
Hôm nay là ngày cuối cùng kết thúc 1 tuần học ở Rennes của mình, một tuần học quá mức căng thẳng và bội thực kiến thức khiến mình chỉ muốn đổ gục mỗi khi trở về nhà cuối cũng đã kết thúc, mình vẫn mệt mỏi rã rời về thể chất khi trải qua 1 ngày dài mài mông trong lớp học nhưng tâm hồn như được giải phóng. Thế nên về đến nhà khi cô chủ nhà hỏi tối nay có tiệc mời mình tham gia thì mình ko suy nghĩ gì mà vui vẻ đồng ý, như thể trong đầu mình đã hết noron để tư duy ra quyết định, hay cũng ko còn đủ sức để cho social anxiety attack, dù nhận lời xong mình cũng lo lo vì sợ trường năng lượng hướng ngoại của mình không đủ để đi qua một buổi ăn tối với những người mình không quen biết, nhưng mà thôi kệ đi dù sao chuyện cũng đã rồi, xếp quần áo dọn phòng nhanh nhanh còn xuống ăn mai còn đi sớm.
Oeeee tớ muốn kể nhiều lắm mà cứ văn vở, mai phải đi sớm thật ý, giờ ko ngủ thì lại chỉ còn nước trễ tàu. Cô chủ nhà còn vừa bảo mai dậy sớm đi thì cứ đi qua chào cô, giờ đấy cô tỉnh rồi, hu nhưng cháu sợ cháu chưa tỉnh thôi. Mọi người còn vẫn đang ngồi tâm sự mỏng dày ở dưới nhà đấy, tớ là đã xin phép đi nghỉ sớm rồi, từ bỏ cuộc chơi với các bậc tiền bối, đúng zị, toàn bộ là các cô/bác hơn tớ 30-40 tuổi, hoặc hơn nhỉ, tớ chả biết đoán tuổi nhưng cậu nhìn ảnh thử đoán xem.
Ê tự dưng giờ đầu óc trống không, t nói chuyện với mn nhiều lắm, bắn tiếng pháp tùm lum như đúng rồi, mn cũng nói chuyện với tớ nhiều :v là nc với nhau, có thể do tác động của cồn vào nữa nên tớ mới nâng tầm ngôn ngữ và độ tự tin lên mức thần sầu vậy. Ah rượu, nói về rượu, nay tớ thử 2 loại, 1 là ??? (đụ má đã quên rồi, dù t đã cố nhớ) có xuất xứ từ Japon của 1 ông ở phía Nam nước Pháp, điểm đặc biệt của Nhật là nó có nhãn dán trên chai để mình có thể ký tên lên, và ông chủ nhà (cũng là chủ chai rượu) đã ký tên cô chủ nhà mình lên đó, eo hai cô bác lãng mạn cực thỉnh thoảng âu yếm kín đáo riêng tư nhẹ nhàng tinh tế thôi, mà tớ nhìn được, cảm nhận được là ông bà yêu nhau vãi, cô chủ nhà gốc Ấn, ít nói, còn bác cũng vô cùng điềm đạm. Chai thứ 2 là blablablo, cố cho nhớ vô rồi uống cho nhiều vô, rượu lấp não mất rồi.
À đầu tiên là phải khai vị bằng bánh quy, ô liu và rượu vang như thế, vào lúc 20h00, cũng là để đợi mn dần đến đủ, nhưng đó là lúc bụng Ngọc Na đã đói meo. Tính ra là tớ đang biêng từ lúc ấy. Chắc tầm nửa tiếng sau là mn đến đủ, cũng đủ để làm quen nhau, hoá ra mn cũng ko phải biết nhau hết từ trước, phù, đỡ phần nào, nhưng tớ cnxg chẳng phải lo lắng lắm vì mn đều cực kỳ thân thiện. Bởi vì sao, tiệc hôm nay tổng cộng có 8 người, cô chủ nhà là dancer (vũ công? dịch ra tiếng việt cứ kiểu gì chưa chắc chuẩn), bác chủ nhà là nhà văn, khách mời có 1 dancer nứa, 1 nhà văn nữa, 1 kiến trúc sư, 1 thiết kế đồ hoạ, 1?? tớ ko hiểu lắm nhưng cũng liên quan đến nghệ thuật, những con người với tâm hồn phóng khoáng và khiếu hài hước duyên dáng khiến tớ dễ dàng buông lỏng một cách tự nhiên. A có một cô đến cuối cùng và cô faire la bise với tất cả mọi người trong đó đầu tiên là tớ :)) phản ứng của tớ tất nhiên là bất ngờ và cô lập tức nhận ra rồi bảo ko quen làm đúng ko ko quen thì chuyển sang bắt tay nhá, thế là tớ bắt tay cô :v xong mn hỏi là thế ở VN chào nhau thì bắt tay à, tớ bảo chỉ ở công sở lãnh đạo mới bắt tay thôi còn đâu toàn gật đầu hay làm cử chỉ gì đó thông báo sự xuất hiện là được. Mn hỏi về VN rất nhiều, lần đầu tớ vào một môi trường được chia sẻ nhiều như thế, hu chỉ mới đây thôi mà tớ đã cảm giác quên quên hết rồi, vì t đã nói chuyện nhiều lắm, nhưng chủ yếu là tớ vẫn nhớ tớ đã rất rất là vui, giờ viết lại vẫn vui :3 thế là được nhỉ, rồi mai ngày kia đọc lại những dòng này tớ cũng sẽ lại vui.
T nhớ ra chuyện gì viết luôn nhá, lủng củng thì mai sửa. Bữa ăn chuẩn kiểu Pháp, hết khai vị đến món chính rồi đến phô mai rồi đến bánh ngọt tráng miệng. Món chính bao gồm khoai tây, cá gì đó vì tớ ko biết phân biệt các loại cá (lần đầu ăn cá từ khi đến Pháp), súp lơ, và sốt đặc biệt từ Ấn Độ. Đến đoạn cô chủ nhà giới thiệu sốt công thức đặc biệt từ Ấn Độ tớ đã liên tưởng đến một bộ phim kinh dị/ hay phim giật gân plot twist bùng chéo khi nhân vật chính thuê trọ nhận lời mời ăn tiệc của chủ nhà cũng những vị khách xa lạ, rồi bị chuốc rượu hạ độc bằng đồ ăn ngon mà không mảy may đề phòng, chính là tớ :v hehe, xem phim quá 180p 1 bộ rồi, hoiii có bị độc thì cũng chấp nhận thôi chứ sao. mà đồ ăn ngonnn nha, ngon hơn tưởng tượng. Tiếp theo là phô mai 7 món, mọi người giới thiệu cho tớ các loại và độ mạnh của nó, tớ hỏi cái nào nhẹ nhất thì tớ ăn thôi, thế là mn tranh nhau thử để quyết định loại nào đỡ nhất thì cho tớ :v tớ như một em bé ở trong bàn ăn ấy, có cô Cecile là cô áo vàng (viết lại ko sau nhìn lại cậu cũng chả nhớ được tên ai với ai), mn có nói chuyện gì cô cũng quay sang tóm tắt lại cho tớ vì sợ t ko hiểu, kèm theo câu xin lỗi nếu tớ hiểu rồi. Bác áo đen đội mũ t không nhớ tên nhưng t thấy bác rất thú vị , bác hay nháy mắt với tớ, nhìn tớ trìu mến (:v kiểu kiểu đấy, đừng suy diễn ra phim kinh dị), và pha những trò đùa dí dỏm, bác ko ngại thể hiện bằng tất cả các ngôn ngữ hình thể, à hợp lý thôi vì bác là dancer :)) Món cuối là bánh cà rốt bác gái chủ nhà làm. hì gọi là bác gái hợp lý hơn vì bác cũng lớn tuổi rồi, nhưng tớ hay có thói quen ở Việt Nam con trai thì gọi là bác còn con gái thì gọi là cô cho trẻ :3 Bánh siêu ngọt và thực sự là tớ cũng no ná thở rồi, nên khi bác hỏi làm miếng nữa không thì tớ xua tay bảo cháu no rồi nhưng ko biết diễn tả từ no kiểu gì. Thế tớ hỏi mn và biết được cụm mới bổ sung vào sổ từ vựng “repu”, thế thôi, hoặc đủ câu là “je suis repu”. Bác “thú zị t ko nhớ tên” bảo đó là “langue soutenue”, là cách nói “plus chic”, chic là kiểu sàng điệu hơn sang choảnh hơn ý, bác nói kèm theo một điệu bộ hất mặt uốn người để thể hiện rất chi là chảnh :v Xong tớ hỏi viết từ “repu” kiểu gì (để t dạy lại cho đám bạn cũng học tiếng pháp của tớ ý mà :)) thì cô áo xanh đánh vần cho tớ, rồi t hỏi đi từ động từ gì thì mn mở cuộc khảo sát xem ai biết ko vì sự thực là ko ai biết trừ cô Cecile và rằng ngoài cụm này thì chả ai dùng động từ của nó trong bối cảnh khác bao giờ :))) là repaître nhé.
Tớ kể với mn là mai đi Mont Saint Michelle nhưng quá buồn vì dự báo thời tiết nói mai sẽ mưa. Tớ bảo “Il va pleurer” mà ai cũng cười xong bảo đáng yêu :))) vì sao biết không, vì động từ mưa là pleuvoir, còn pleurer là khóc :)) xong mn trêu bảo nói thế cũng được, ông trời cũng biết khóc mà.
Mn nói về kỳ nghỉ và hỏi chuyện nghỉ ngơi congé ở Việt Nam như nào, động đúng chỗ ngứa nên tớ tha hồ kể khổ ở VN ko có chế độ nghỉ như Pháp đâu, có đi làm nghỉ phép thì cũng chỉ được tầm 10-15 ngày là kịch kim tuỳ chỗ, còn như bọn interne như cháu đây thì không có ngày nghỉ cơ 🙂 “ôi thế làm sao mà sống được, ở đây nghỉ 5 tuần bọn tao còn thấy ít, nghỉ có 10 ngày thì làm sao học làm bánh được ví dụ như muốn đi học làm bánh thì sao. Người VN thích đi làm à?” ôi, cháu cũng muốn học làm bánh :(( người VN nào thì cháu ko biết chứ ko phải cháu, cháu thích phong cách của Pháp hơn “thế hay chất lượng môi trường làm việc của VN tốt hơn ở Pháp hả?” khônggggg ạ ở Pháp tốt hơn nhiềuuuuu, cháy thích cách người Pháp cân bằng cuộc sống và có nhiều thứ để làm hơn ngoài công việc. Bác “thú zị” hỏi “Thế thích thế thì cháu có về VN nữa ko hay ở lại đây chứ?” – “Cháu muốn lắm nhưng cháu vẫn về với gia đình thuii ạ” – “Thế cháu sẽ thay đổi VN chứ?” – “Dạ, đợi đến lúc cháu làm chủ tịch nước ạ” – (cô áo xanh) “Khi nào?” – “Trong tương lai ạ” – (bác thú zị) “khi đó cháu sẽ gọi cho ta chứ? Lúc đấy nhứo là mình quen nhau nhá” – “:v cháu đùa thôi, cháu ko thích politic đâu ạ :v …
Còn nhiều nhiều lắm lắm những câu chuyện thú zị ko kém bác thú zị xảy ra trong buổi tiệc hôm nay, làm tớ cười vui vẻ và không cảm thấy lạc lõng hay ngại ngùng hay lo lắng chút nào, kể cả những lúc mn cười đùa những câu chuyện tớ ko hiểu thì tớ vẫn thoải mái vô tư ngồi nghe và thoải mái lên tiếng những đoạn tớ hiểu và muốn nói.
Tớ biết ơn rất nhiều và cảm ơn bản thân tớ đã không ngại ngùng mà nhận lời ngày hôm này để tớ có được một buổi tối tuyệt vời như thế thay vì mệt mỏi lướt điện thoại và chìm vào giấc ngủ. Kết thúc một tuần ở một thành phố mới mà tớ thu hoạch được một kỉ niệm đáng nhớ, một câu chuyện hay ho và một bài blog vén mạng nhện cho blog nhỏ này của tớ. Nếu tớ không viết vào đúng lúc câu chuyện xảy ra thì tớ sẽ chẳng bao giờ viết. Tuần học này tớ cũng có nhiều kiến thức, nhiều chuyện xoay quanh vấn đề học tập chuyên môn mà tớ rất rất muốn viết lại, hệ thống lại cho cái đầu óc luôn lộn xộn của tớ. Nhưng cảm hứng của tớ luôn chỉ vô cùng mãnh liệt lúc sự việc xảy ra và tớ nghĩ ra là phải viết. nhưng sau đó khi trở về đến nhà và có thời gian tớ lại để bản thân bị cuốn trôi đi, đắm chìm vào những mệt mỏi cuối ngày.
Tớ biết ngàn vạn lần tớ phải thay đổi, nhưng tớ chưa thay đổi được vì sao?
Bây giờ là 1h30p, cậu cần 1 tiếng 10 phút để viết ra bài viết này, dù nó dở ương ko tôn trọng ngừoi đọc cho lắm vì cậu viết nó trong lúc các phản ứng ancol đang diễn ra trong não cậu nhưng chẳng sao cả, dù sao cậu đã làm, tớ cảm ơn cậu và yêu cậu nhiều lắm. Tớ chúc cậu ngủ thật ngon và mai dậy sớm đến đúng tàu đúng giờ nhé. Bye độc giả của tớ, nếu cậu đọc thì nhắn cho tớ cái tin, để tớ biết cảm ơn cậu vì không phải ai cũng đủ kiên nhẫn đọc hết cái mớ này đâu tớ biết hehe. trân trọng :3
À hôm nay là thứ 6 ngày 13 nữa hehe, mn nói chuyện và hỏi VN có kiêng kị ngày này không, cái này là ngày thế giới rồi, mà đấy đâu phải lúc nào nó cũng mang đến điều xấu đâu, ngược lại à đằng khác, bổ sung thêm một câu chuyện để kể vào thứ 6 của một ngày 13 nào đó không xa :))

Để lại một bình luận